thịnh hạ vãn tình thiên truyện

Đại Đường thịnh thế, thiên hạ thái bình, mưa thuận gió hoà, bách tính an cư. Ngàn năm sau thế, ma vật thôn thiên, yêu quỷ hoành hành, gào thét khắp nơi. Tây Du tái hiện, Đại Thánh đấu thiên, Thiên Bồng hạ phàm, Quyển Liêm trùng sinh. Xuyên không và luân hồi khó hiểu, hư Hạng Noãn ngồi một mình một góc, nghe bọn họ điên cuồng mà nhịp nhàng hô: "Ôn Hàn, Ôn Hàn" Từng tiếng tràn vào trong màng nhĩ của cô khiến cô không có chỗ để trốn. Chỉ cần dính vào một chút cồn, trong nháy mắt cái tên đó sẽ biến thành một thanh đao vô hình, hung hăng đâm xuyên qua trái tim cô. Truyện:Thiên thu tình hận - Hồi 40. Trang chủ > Thiên thu tình hận > Hồi 40. Thiên thu tình hận Trọn bộ 48 hồi Hồi 40: Thần công cái thế tận diệt tà ma. 4.50 - Sư huynh đối với tại hạ tình sâu như biển khiến tại hạ một khi nghĩ đến không kềm được nước mắt. Hạ Hàn Xuyên dừng bước lại, cười như không cười nhìn cô. Hướng Vãn mím môi, cười đau khổ. Cô theo sau anh đi vào yến tiệc, bộ bộ đồng phục màu xanh của công nhân vệ sinh sặc sỡ giữa đám đông bộ vest sang trọng, dường như lạc lõng vô cùng. Hạ Nhất Minh lần đầu tiên chọn lựa bí tịch đã có thể chọn bí tình cùng với bản thân có thuộc tính tương ứng tuyệt đối là vận may hiếm có. Sau đó ba năm, Hạ Nhất Minh mỗi một, hai năm đều tiến một lên một tầng. Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp. Danh sách. Truyện mới; Truyện mới cập nhật kèo dài tính mệnh thì bỗng ngoài ý muốn đi lên con đường tu tiên đầy huyền bí!Đại Đường thịnh thế, thiên hạ thái bình, mưa thuận gió hoà, bách tính an cư Vaytiennhanh Home Credit. Editor 4ever13lueNhân vật chính Hạ Vãn Tình, Kiều Tân năm hôn nhân, đối mặt với sự lạnh lùng của chồng mình, cho đến bây giờ cô chưa từng thể hiện sự yếu đuối. Nhưng khi người phụ nữ bên ngoài mang thai con của anh ta đến quậy phá, cũng là lần đầu tiên cô rơi nước mắt. Ban đầu cô kinh ngạc nhìn anh ta, sau đó cô thẳng thắn, quật cường quay lưng đi! Sau lưng nghe thấy giọng nói lạnh lùng, châm biếm của anh ta “Hạ Vãn Tình, với thân phận con gái thị trưởng của cô, có bao nhiêu là nhà giàu muốn cầu thân, sao cô phải trói buộc tôi?” Một giây khi cô ký vào giấy thỏa thuận ly hôn, cô tìm lại kiêu hãnh, nụ cười tươi tắn như ban đầu. Cô nói “Mạc Lăng Thiên, nếu yêu anh là một sai lầm, vậy tôi sẽ tự mình gách vác hậu quả của ba năm vừa qua. Từ nay về sau, anh không có tư cách lợi dụng tình yêu này mà tổn thương tôi nữa!” Một tháng sau khi ly hôn. Công tử giàu có nhà họ Kiều về nước, chỉ vừa nhìn thoáng qua tình hình, anh liền xuất hiện trong lúc cô chật vật nhất, lại còn đề cập đến hôn nhân. Anh nói “Gả cho tôi đi, chẳng những để cha mẹ yên tâm, mà còn có thể đả kích người đàn ông đã làm cô tổn thương!” Anh nói “Gả cho tôi, tôi cam đoan cả đời này sẽ không phản bội cô, bởi vì người con gái mà tôi yêu kia sẽ không bao giờ trở về nữa!” Đối mặt với người đàn ông phong độ, vui vẻ hòa nhã, lại sâu không lường được này, cô chỉ còn lý trí. Cô hỏi “Không phải vì yêu, dĩ nhiên là có mưu đồ, điều kiện là gì?” Đáp án rất đơn giản, nhưng tàn nhẫn Chỉ vì cô là con gái của thị trưởng! A, quả nhiên. Về phần thân thế của anh, thật sự là một người đàn ông không tồi. Việc này dễ như trở bàn tay, nếu không vì yêu, vậy thì hôn nhân quyền lực rồi sẽ kéo dài bao lâu? Nhưng nếu có tình yêu, rồi trò chơi này sẽ ra sao? Cho nên cô bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt này, bây giờ cô lựa chọn một cuộc hôn nhân không tình yêu! Gác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, Lai Tuyết đã trở về’!“Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!”Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế.“Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!”Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm nên, Hạ Vãn Tình nói không tham dự bữa tiệc này, thì thật là quá khó rồi.“Tiểu Hạ, bữa cơm này là danh dự của tôi, dù cô không ăn, thì cũng phải đến ngồi một chút!”Lát sau, Cục trưởng Cao bước đến, giọng ông ta âm u, vẻ mặt cũng rất khó coi!“Tôi nói thật ~”Hạ Vãn Tình không được tự nhiên, nhưng Cục trưởng lại chặn lời của cô.“Ngồi vài phút thôi, sau đó thì tìm cớ gì đó phải đi!”Cục trưởng Cao nói xong, định xoay người rời khỏi, bàn tay cầm chuột của Hạ Vãn Tình vô thức siết chặt lại. Bởi vì việc Lai Tuyết trở về mà cô luôn cứ suy nghĩ suốt một ngày.“A, câu lạc bộ Vĩnh Sinh!”Trên xe, ngoài Cục trưởng Cao thì còn có trưởng phòng Phó. Khi xe dừng lạitrước một nhà hàng khá sang trọng, Khoa trưởng Phó xúc động cảm thán một câu, còn Hạ Vãn Tình vẫn cứ nghiêm mặt, như thể cô chẳng nghe bất cứ ai nói gì cả, lúc này trong đầu cô đều là tin tức Lai Tuyết đã trở về được hai tháng.“Tiểu Hạ, xuống xe!”Cục trưởng Cao hơi tứcgiận với thái độ lơ đễnh của Hạ Vãn Tình, vì cái gì mà Hạ Vãn Tình lạichẳng để ý đến hình ảnh của mình như thế.“A!”Vãn Tình thấy cục trưởng tức giận thì mới ý thức được vừa rồi bản thân đã thất thần, cô tỏ ý xin lỗi rồi vội vàng xuống xe.“Vào ngồi một lát, nếu cô thật sự không thoải mái thì xin phép đi về.”Cục trưởng Cao thấy không phải là Hạ Vãn Tình cố tình không nể mặt ông nên ông cũng không muốn so đo nữa.“Vâng!”Vãn Tình chỉ ậm ừ khiến Trưởng phòng Phó không hài lòng, đang định nói gìđó thì thấy cửa mở, một người đàn ông trung niên tươi cười bước đến.”“A, ông Cao, đợi ông mãi đấy, mời vào mời vào!”“Cô Hạ, hân hạnh, hân hạnh!”Hạ Vãn Tình đã từng gặp kiểu người tươi cười vui vẻ này nhiều lần, cô chỉhơi nhếch khóe môi, khiến cho người ta cảm thấy chút lạnh lùng.“Mời vào trong!”Nhưng sự lạnh nhạt của Vãn Tình không đủ để khiến ông giám đốc Tương Văn Nhạc này mất hứng, ông ta lại bày ra vẻ mặt tươi cười dẫn đoàn người vàotrong.“Thật vinh hạnh được đặc biệt mời các vị lãnh đạo đến kiểm tra, nếu có chỗ nào không vừa ý thì cứ việc nói ra, chúng tôi sẽ cảithiện!”Lời nói này nghe qua thì rất đàng hoàng, thật ra là cóthâm ý khác, chỉ là tất cả mọi người đều hiểu, không cần phải nói trắngra nữa.“Thật khéo quá, hôm nay còn một vị khách nữa, đến lúc mọi người thấy thì cũng đừng giật mình.”Rõ ràng nhìn ra được rằng tuy hôm nay Tương Văn Nhạc này tỏ ra vui vẻ,nhưng khi ông ta nói những lời này thì lại đầy ẩn ý liếc nhìn Vãn Vãn Tình bị cái liếc mắt này gây chú ý, đột nhiên như nghĩ ra điều gìđó, cô trở nên căng thẳng, hay là ông ta cũng mời Mạc Lăng Thiên?Tưởng tượng đến việc có thể sẽ gặp Mạc Lăng Thiên ở đây, vẻ mặt Vãn Tình trởnên cứng nhắc. Trong một khắc, cô đã định đứng lên ra về, nhưng vẫn chậm chân.“Danh tiếng của ông Tương quả thật là không hề tầm thường, tôi cũng được thơm lây!”Giọng nói quen thuộc vang lên ngăn Vãn Tình lại, cô giật mình xoay người lại. TẢI XUỐNG VUI LÒNG ĐĂNG NHẬP Tên khác Giữa Hè Vãn Tình Thiên Chi Tân Buồm Săn Mỹ Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên Hậu Cung Truyện Thuyết Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên Chi Mỹ Nữ Như Vân Tình trạng Nguyên Bản F Tên tiếng trung 盛夏晚晴天之津帆猎美 盛夏晚晴天之美女如云 Tác giả Hoa Tùng Liệp Thủ 花丛猎手 Text Người Vô Danh Convert Quichim Wa Ebook Khang Nguyễn Trọng Nội dung Nhân vật chính xuyên qua rồi, xuyên việt đến Thịnh Hạ Vãn Tinh Thiên trong thế giới, trở thành Kiều gia con trai độc nhất Kiều Tân Phàm, xem nhân vật chính như thế nào tại cái này hồng trần cuồn cuộn trong đô thị triển khai chính mình liệp diễm con đường! Ôn nhu mỹ lệ Hạ Vãn Tinh, thành thục gợi cảm Tịnh Viện, tùy hứng thiện lương muội muội Minh Kiều, mặt ác lòng thiện Lai Tuyết… Đều là nhân vật chính con mồi, đem các nàng toàn bộ nạp vào hậu cung! Xuyên việt chinh phục tất cả mỹ nữ, chế tạo trong lịch sử bộ thứ nhất thịnh Hạ Vãn Tinh thiên hậu cung đại chiến… Lưu ý Ebook có hình ảnh và nội dung nhạy cảm, đề nghị cân nhắc kỹ trước khi xem, kẻo tinh tẫn nhân vong. Ảnh eBooks Cô không muốnquay về nhà họ Tịnh và họ Hạ. Nhưng cô đã suy nghĩ rất nhiều về nhữnglời mà Hạ Vãn Dương nói, vừa vặn cô cũng có việc nhờ anh Tình vừa suy nghĩ vừa bắt đầu tập trung làm việc. Đến giữa trưa, côđang chuẩn bị ra ngoài ăn cơm trưa thì nghe thấy Tiểu Quách kinh ngạcnói“Chị Hạ, bên ngoài có người tìm ~”Vãn Tình nhìn Tiểu Quách, cô không khỏi hơi sửng sốt, ai tìm cô là gì chứ?Vãn Tình chợt cứng đờ khi bước ra khỏi văn phòng, cô dừng lại nhìn ngườitrước mặt, người mà cô đã cho ràng sẽ rất lâu mới gặp lại.“Nhìn thấy tôi giật mình vậy sao, hay là do ghét tôi quá?”Giọng Tịnh Ái mềm mại uyển chuyển, cô ta mỉm cười không hề có hút e dè nào,sự linh động của cô ta khiến bản thân cô ta không hề giống tình địch vàgiống như bạn bè Tình giật mình, cô không ngờ Tịnh Áilại có thái độ như thế nên có hơi kinh ngạc, nhưng cô cũng không nói gìcả Tịnh Ái không phải là Lai Tuyết, đối với Lai Tuyết cô chỉ đơn thuầnlà ó cảm giác chán ghét và oán hận. Nhưng còn Tịnh Ái lại khiến cô không thể nắm bắt được, lúc gần lúc xa.“Cô đến đây làm gì?”Vãn Tình cũng không khách sáo gì cả, bởi vì việc liên quan đến mẹ cô, nêncô không thể bình tĩnh khi đối mặt với Tịnh Ái. Năm đó nhất định là córất nhiều nguyên do khiến mẹ từ bỏ cha. Thế nhưng, lý do quan trọng nhất ắt là mẹ của Tịnh quan hệ này giống hệt như mối quan hệgiữa Kiều Tân Phàm với Lai Phượng Nghi và Lai Tuyết. Vãn Tình thừa nhậncô không có đủ độ lượng để đối mặt với Tịnh điều quan trọng nhất mà cả cô và Tịnh Ái đều hiểu rõ nhất chính là giữa hai người còn có một Kiều Tân Phàm.“Là mẹ tôi muốn đến, bà ấy muốn gặp cô.”Trước lời chất vấn của Vãn Tình, Tịnh Ái chỉ thản nhiên trả lời cô, vẻ nghiêm túc chợt lóe qua đột nhiên biến mất, cô ta lại khôi phục thần tháithong vào lúc này, Vãn Tình đã nhìn thấy người phụ nữ đứng phía sau lưng Tịnh Ái, cô đành nghiêm túc bước nhìn thì người phụ nữ này cũng không già nua, nhưng sắc mặt lại vô cùng xanh xao, thậm chí môi cũng tái nhợt không còn chút máu, mái tóc đenđược búi gọn gàng sau gáy. Ở tuổi này rồi nhưng bà ta vẫn có vẻ tinhanh, nhưng điều này cũng không khiến người đối diện cảm thấy bất mắt của bà ta tuy không linh động và tràn đầy sức sống như Tịnh Ái,nhưng bà ta nhìn cô lại có thể khiến cô nhận thấy rõ sự thông minh, cơtrí và tinh anh. Dù cho khi bà ta khẽ cười, khuôn mặt có trắng bệchtrông rất yếu ớt, nhưng đôi mắt ấy vẫn sáng ta mặc chiếc áo màu ngà, quần dài màu nâu đồng, thoạt nhìn có vẻ rất tinh tế và cao nhã.“Tôi tên là Đảng Mẫn. Khụ khụ ~ Tôi là mẹ của Tịnh Ái!”Khi Đảng Mẫn mở lời nói, bà ta ho khan hai tiếng, khuông mặt trắng bệnhthoáng đỏ ửng. Tịnh Ái vội vàng chạy đến đỡ bà ta, nhưng bà ta phất tay ý bảo không sao rồi lại mỉm cười nói với Vãn Tình“Chúng ta có thể cùng ăn một bữa cơm không? Ông bà nội của cháu cũng đang đợi ngoài xe đấy.”Vẻ mặt Đảng Mẫn tuy nghiêm túc, nhưng giọng noi của bà cũng rất nhẹ nhàng, khiến cho người nghe cảm thấy chỉ là một người phụ nữ bình thường, cóthể là do bị bệnh nên không có sức nói chuyện chăng. Thế nhưng lời bà ta nói lại khiến người ta không dám từ chối, Vãn Tình nhìn người phụ nữtrung niên này, cô không thể nào ghét vậy, Vãn Tình cũng không đồng ý ngay mà thoáng trầm ngâm rồi mới nói“Tôi nghĩ bây giờ cũng được, người có địa vị cao như bà đây làm thế này là đã nể mặt tôi lắm rồi.”Vãn Tình suy xét mục đích khi Đảng Mẫn đến đây, khi cô nói thế, quả nhiênsắc mặt của bà ta hơi chùng xuống, rồi lại rất bình tĩnh nói“Tôi cho rằng cần phải nói rõ ràng với cháu về những việc liên quan đến quá khứ.”Giọng Đảng Mẫn hết sức nhẹ nhàng, không hề có ý thúc ép, sau đó bà ta xoayngười bước đi. Trước ánh nhìn chằm chằm của Tịnh Ái, Vãn Tình khôngnhiều lời nữa, cô cũng đi đã thế thì phải nói cho ràngchứ. Khi Vãn Tình đi theo Đảng Mẫn và Tịnh Ái ra ngoài, phía sau lưng cô có người nhoài đầu ra nhìn theo.“Người đó có phải là mẹ ruột của Khoa trưởng Hạ không nhỉ?”“Các cô không nhận ra Khoa trưởng Hạ và cô Tịnh rất giống nhau sao?”“Từ con gái Thị trưởng thăng lên thành cháu gái của Tổng tham mưu Tịnh ~ quả là tốt số, gốc gác to như vậy.”Vãn Tình không thèm nghe họ suy đoán, cô nhìn thấy chiếc xe có cờ đỏ cùngvị tài xế cung kính phía dưới kia. Cô ngồi vào xe theo sự sắp xếp củaĐảng Ái ngồi phía trước, Đảng Mẫn và Vãn Tình ngồi phía sau. Có lẽ Tịnh Ái lo lắng cho sức khỏe của mẹ nên bảo tài xế đóng chặt cửa sổ lại.“Tôi và cha cháu đã bàn bạc với nhau, hy vọng cháu sẽ quay về nhà họ Tịnh.”Trên xe, Đảng Mẫn chân thành nói, thái độ dịu dàng, thậm chí ánh mắt bà ta còn hơi thành Tình quan sát bà ta, cô lờ mờ hiểu ra rằng tình yêu mà người phụ nữ này dành cho cha tuyệt đối không thua kém mẹ cũng đã suy nghĩ đến việc nhà họ Tịnh muốn cô về nhận máu mẻ, nhưng màcô không ngờ rằng người đều tiên nghiệm túc đến thỉnh cầu cô quay về nhà họ Tịnh lại là người phụ nữ này.“Khụ khụ ~ Yêu cầu này có thể là quá đột ngột, nhưng tôi lo lắng ~ khụ khụ ~ nếu như bây giờ mà không làm thì tôi sẽ hối hận!”Đảng Mẫn vẫn cứ ho không dứt, Vãn Tình nhìn dáng vẻ bà ta cố gắng tỏ ra bình thường nhưng cả người lại rất căng thẳng như vậy, cô quả thật không thể nào lạnh lùng được,“Mẹ, mẹ không sao chứ ạ?”Tịnh Ái xoay mặt lại, quan tâm hỏi han nhưng Đường Mẫn lại phát tay, nhìn vãn Tình nói“Ông bà nội của cháu muốn cháu quay về, cha cháu lại càng hy vọng hơn, Khụkhụ, thế nhưng chúng ta biết trong lòng cháu có khúc mắc nên không miễncưỡng cháu.”Vãn Tình cắn môi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô không muốn nghe tiếng Đảng Mẫn ho như muốn long phổi ra như thế, nhưng lại khôngthể hoàn toàn vui vẻ chấp nhận yêu cầu này được, đặc biệt là lại do Đảng Mẫn nói ra.“Năm đó mẹ tôi vì cha mà bị bắn trúng phổi, tuy phẫu thuật bảo vệ được tính mạng, nhưng bởi vì phải cắt bỏ một lá phổi nênsức khỏe tuột dốc không phanh.”Tịnh Ái lại mở miệng giải thích,Vãn Tình ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tĩnh lặng, bình thản của Đảng Mẫn,cuối cùng cô vẫn không nói gì, tiếp tục lạnh lùng trầm mặc.“Không phải là tôi cố ý muốn từ chối ý tốt của các vị, mà là tôi cho rằngkhông cần phải quay về nhà họ Tịnh. Cuộc sống của tôi bây giờ rất tốt,còn những việc liên quan đến quá khứ, tôi hoàn toàn không muốn tính toán gì nữa. Cho nên, các vị cứ xem như tôi không tồn tại là được rồi.”Lời Vãn Tình nói rất chân thành, Đảng Mẫn không nói gì thêm nữa, nhưng Tịnh Ái lại quay đầu nhìn cô nói“Mẹ tôi nói bà ấy nợ cô, muốn bồi thường cho cô.”Bạn đang đọc truyện tại Ngôn Tình Nguồn Editor 4ever13lue 206,238 Dừng 133631 05/02/2016 Đánh giá từ 9 lượt Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên nói về ba năm hôn nhân, đối mặt với sự lạnh lùng của chồng mình, cho đến bây giờ cô chưa từng thể hiện sự yếu đuối. Nhưng khi người phụ nữ bên ngoài mang thai con của anh ta đến quậy phá, cũng là lần đầu tiên cô rơi nước đầu cô kinh ngạc nhìn anh ta, sau đó cô thẳng thắn, quật cường quay lưng đi!Sau lưng nghe thấy giọng nói lạnh lùng, châm biếm của anh ta “Hạ Vãn Tình, với thân phận con gái thị trưởng của cô, có bao nhiêu là nhà giàu muốn cầu thân, sao cô phải trói buộc tôi?”Một giây khi cô ký vào giấy thỏa thuận ly hôn, cô tìm lại kiêu hãnh, nụ cười tươi tắn như ban nói “Mạc Lăng Thiên, nếu yêu anh là một sai lầm, vậy tôi sẽ tự mình gánh vác hậu quả của ba năm vừa qua. Từ nay về sau, anh không có tư cách lợi dụng tình yêu này mà tổn thương tôi nữa!”Cuộc hôn nhân của cô rồi sẽ đi về đâu? Mời các bạn cùng chiêu mộ tựa truyện hay thuộc thể loại ngôn tình. “A, Cô Hạ.” Tiểu Quách lo lắng gọi với theo.“Lăng Thiên, em thật sự không ngờ sự việc sẽ như thế này!” Lời nói của Lai Tuyết sắc như dao cứa vào Tình bước đi rất nhanh, như thể phía sau có thú dữ hoặc nước lũ vậy. Ra khỏi cửa, mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, cả bầu trời ánh lên một màu vàngchiều tà, trên đường chiếu rọi vài ánh nắng mờ nhạt. Giống như cuộc hônnhân này, lóe sáng lên rồi vụt tắt, đẹp đẽ mà hư ảo, rốt cuộc cũng phảikết thúc.“A, cô Hạ, cô đi đâu vậy, tôi đưa cô đi!”TiểuQuách được Cục trưởng Cao dặn dò nên đặt biệt đi theo cô, nhưng có vẻVãn Tình không nghe thấy lời anh ta nói, cô chỉ tiếp tục bước đi nhanhnhư bay. Như thể muốn dùng mọi sức lực đi thật nhanh, để xoa dịu nỗi đau trong mắt nghẹn ngào nơi khóe mắt không biết từ khi nào đã bắt đầu rơi, khóc đến nhạt nhòa mới nhận ra lòng đã đau đến cực Lăng Thiên, tên đàn ông chết tiệt này, rõ ràng không thương cô, nhưngvẫn cưới cô về để rồi đối xử lạnh lùng. Là do cô bị mù rồi, hay là bị ma xui quỷ khiến nên mới kiên trì đến ba đáng, rất không đáng. Lần đầu tiên Vãn Tình cười đến mức khó tin.“Cô Hạ! Xin cô đừng làm tôi sợ, được không?”Mặc dù Tiểu Quách là đàn ông nhưng vẫn phải chạy mới đuổi theo kịp VãnTình. Rồi lại nhìn thấy nước mắt nhạt nhòa trên mặt cô, anh chưa từngthấy Vãn Tình khổ sở đến thế bao giờ, vì thế không khỏi sốt ruột.“Anh chê tôi khó chịu thì đừng đi theo tôi nữa!”Vãn Tình buồn bực trừng mắt nhìn Tiểu Quách như muốn ăn thịt anh ta. Cô gái này xinh đẹp, thông minh, từ dáng người đến cốt cách đều không có gìđáng chê, tên Mạc Lăng Thiên ngu xuẩn kia quả thật là mắt so với cô gái mạnh mẽ như Hạ Vãn Tình thì dường như đàn ông thường thích cô gái dịu dàng như Lai Tuyết Quách vô tình so sánh, ánh mắt của anh ta cũng tố giác những gì anh ta đang suy vặn khiến Vãn Tình đau lòng. Đúng vậy, cô rất lạc quan với mối tìnhnày, cũng rất mù quáng, cố chấp. Cô chỉ nghĩ có thể một công đôi việc,cũng có thể thành toàn cho rất nhiều người. Nhưng mà rốt cuộc thì khôngcó gì cả! Thậm chí còn phải nhận lấy nhục cô lại không sớm nhận ra người mà Mạc Lăng Thiên thích là Lai Tuyết chứ không phải là thật ngốc, là người phụ nữ ngốc nhất trên ngốc lại cười cứng nhắc, không dịu dàng cũng không tinh tế.“Đừng đi theo tôi, tôi cảm thấy phiền lắm!”Bởi vì ánh mắt vừa rồi của Tiểu Quách khiến Vãn Tình bực dọc. Tiểu Quách bị Sư tử Hà Đông’ rống cho một trận, chỉ còn biết đứng nguyên tại nữ khi giận lên thật là đáng sợ, nhất là khi thất tình. À không, phải là người phụ nữ đổ vỡ trong hôn nhân thì càng đáng sợ!Tiểu Quách sờ sờ mũi, vô tội đứng sang một Tình tiếp tục sải bước đi nhanh hơn, cảm giác đau đớn quá mãnh liệt,khiến cho cô cảm thấy quá áp lực đến mỗi một hơi thở đều cảm thấy đêm buông xuống, trong quán bar nhộn nhịp trên phố, dường như nơi đâyđã chuẩn bị sẵn cho con người tan nát cõi lòng này. Ngọn đèn mờ ảo cóthể che dấu tất cả đau thương và buồn Tình vừa tự chuốc say mình, vừa cầm điện thoại định gọi cho người ạn thân khi cô mở điện thoại ra thì thấy tin nhắn từ một số lạ, Vãn Tình xemxong rồi ném điện thoại sang một bên, rơi đi đâu cũng mặc kệ.Vãn Tình, thật lòng xin lỗi. Lăng Thiên nói trong lòng anh ấy chỉ có mộtmình tôi, tôi đã mang thai con của anh ấy, xin hãy tác thành cho chúngtôi đi!’Ha, ha, Vãn Tình cười không thành tiếng, cõi lòng tannát đến tột đỉnh. Cùng lúc, di động của cô bị một người đàn ông điểntrai nhặt được.

thịnh hạ vãn tình thiên truyện